Có những Đà Lạt như thế…

Posted in Uncategorized on 11.12.2009 by conandoyle3l

Có nhừng chuyến đi chỉ đơn giản là những chuyến đi…nhưng cũng có những chuyến đi là cả 1 hành trinh, 1 cảm xúc…về mọi thứ trong cuộc sống. Tôi đã từng được trải qua bao nhiêu cảm giác khác nhau cùng với những con người khác nhau chỉ tại 1 vùng đất nên thơ…

Lần đầu đến với Đà Lạt, không phải vơi em mà là với nó, thằng bạn thân nối khố 17 năm trời. 2 thằng con trai đến với Đà Lạt 1 cách ngẫu hứng và lạ lẫm. Đặt chân xuống Đà Lạt tôi như bước vào 1 thế giới khác, 1 thế giời mà không có gì diễn tả được. Vân là tôi, là nó nhưng sao lại cảm thấy khác lạ, đi bên nhau mà dường như chúng tôi không còn nhớ được gì nữa. có khi tôi nghĩ răng hạnh phúc là do ta quyết định nhưng ko dễ kiếm tìm và gìn giữ. 1 năm sau tôi đã không còn thấy nó nữa. Định mệnh như sắp đặt cho chúng tôi chuyến đi bên nhau cuôi cùng. 1 chuyến đi quá nhiều cảm xúc mà tôi không bao giờ quên được.

Lần thứ 2 tôi đến với Đà Lạt. Tôi cùng em đặt chân lên mảnh đất huyền thọai của tình yêu. Đà Lạt như mới mẻ, rất hữu tình và cũng rất nên thơ khi tôi ở bên cạnh em, mặc dù đây không phải lần đầu tôi đặt chân lên xứ hoa anh đào này! Tôi và em cùng dìu nhau đi trong màn sương đêm của thành phố, cái lạnh thẩm thấu vào da vào thịt, len lõi vào lòng bàn tay để cho những đôi tình nhân càng xiết chặt nhau hơn !! Đêm Đà lạt huyền ảo, lung linh với những ngọn đèn mờ xa xa trong làn sương dày đặc !!! Em ôm tôi thật chặt, cái lạnh lúc này không làm tôi chùn bước, tôi như mạnh mẽ khi bước bên cạnh em. Hồ Xuân Hương nằm lặng lẽ uốn mình trong lòng thành phố, tôi cùng em đạp xe dạo một vòng bờ hồ, gió thổi vào mặt lạnh tê tái, lúc đó thật lòng tôi lạnh lắm dù đã mặc áo ấm nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn thích cái lạnh rét da rét thịt đó!! Cái lạnh lúc đó sao không thấm vào đâu khi có em bên cạnh vì tôi biết rằng em sẽ ôm tôi vào lòng, sưởi ấm cho tôi bằng nụ cười, ánh mắt và đôi môi cháy bỏng. Lần này đến với Đà lạt, cảm xúc của tôi rất lạ ,có lẽ lạ vì…có em!! Trước đây tôi cũng đã từng đến Đà lạt nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác lạ như lúc đó! Thế là tôi mới hiểu rằng tại sao mọi người đều nói ĐàLạt là chốn hẹn hò lý tưởng của các cặp tình nhân. Giờ đâychỉ còn lại mình tôi nhưng những kỷ niệm tôi và em đều cất giữ trong lòng , có nhiều lúc tôi lang thang như chỉ để muốn tìm lại những ký ức trước đây qua hình ảnh những con đường đèo dốc quanh co, nơi góc đường nào đó tôi và em đã từng dìu nhau qua, chỉ để tìm…..mà cố vơi đi nỗi nhớ về em. Hôm nay tôi lại đặt chân lên Đà Lạt một lần nữa mà không có em, Đà lạt trong tôi đã thân quen và cảm xúc!! Tôi tin rằng 1 ngày nào đó tôi sẽ lại gặp được em dù chỉ là trong giấc mơ.

Lần thứ 3 tôi trở lại Đà Lạt cùng gia đình. 1 chuyến đi hạnh phúc. Lần đầu tiên cả nhà tôi đi du lịch cùng nhau, được tìm lại cái cảm giác mà tôi mơ ước. Chuyến đi Đà Lạt mừng sinh nhật lần thứ 55 của Mẹ, 1 món quà mà cả nhà dành tặng cho Mẹ. Có nhứng thứ tình cảm mà nguười ta không nói ra được bằng lời mà chỉ bằng hành động. Mẹ không đi lại được nhiều nhưng vẫn muốn đi bộ xuống Thung Lùng Tình Yêu, bị bệnh suyễn mà vẫn muốn được cảm giác lạnh của Đà Lạt dù chỉ 1 lần, không nói chuyện được nhiều nhưng vần yêu thương chúng tôi bàng những cái ôm ama áp và hạnh phúc…Yêu Mẹ và nhớ Mẹ, nhớ những tháng ngày của Đà Lạt và nhớ người Mẹ yêu thương…nhớ tất cả những gì thuộc về Mẹ…

Một lần nữa tôi lại đến Đà Lạt. 1 chuyến đi đầy ý nghĩa. Chúng tôi dừng chân tại Bảo Lộc để dự đám cưới của “anh của Tía”. cảm giác yêu thương nhiều da diết. 1 chuyến đi có lẻ là duy nhất trong cuộc đời mà có đầy đủ những tình yêu nhỏ nhỏ của 1 gia đình nhỏ nhỏ. 1 cái nắm tay thật chặt, 1 hành động lãng mạng, những cái ôm, những nụ cười…tất cả giò chỉ là quá khứ…Có quá nhiều thư trong 1 chuyến đi nhưng chỉ có 1 tình yêu là dành cho nhau, dành cho những trái tim của những tâm hồn quá nôn nóng, muốn làm điều gì đó khác lạ nhưng chẳng là hạnh phúc. Nếu tôi từng có 1 Đà Lạt của tình bạn, của tình yêu, của gia đình thì lần này tôi đã có cả 3 thứ nhưng là hoàn toàn mới: 1 gia đình mới, 1 tình bạn mới và 1 tình yêu mới…

Tôi lại trở về vùng đất này lần nữa, những chuyến xe đưa những con người biết nhau nhưng không quen nhau…1 hồ sơ giả mạo, 1 ngộ nhận gia tộc, 1 thế hệ mới, 1 ông Ngoại…như là 1 vé thông hành cho chuyến đi…Đà Lạt lần này cũng lạ mà vui…2 vòng quanh Hồ Xuân Hương, chở 1 ông Ngoại tuổi teen, 1 ngày thức trắng trong phòng để đánh bài ấy ấy, có những người muốn tìm lại những cảm giác xưa cũ, cũng có những người muốn thử cảm giác mới, cón tôi muốn ngắm nhìn Đà Lạt của quá khứ, mà ở nơi đó tôi thấy mình hạnh phúc biết bao nhiêu…

Hôm qua, tôi vừa trở về từ Đà Lạt. 1 chuyến đi dài, nhiều cảm xúc, nhiều tiếng cười mà tâm trạng cũng nhiều…Vừa đặt chân xuống Đà Lạt là tôi cảm thấy mình thật thanh thản, bao nhiêu cảm xúc ở nơi đây, tôi muốn tìm lại…có những dấu chân nào là trùng lại lối tôi đi? 1 chuyến đi với những tình yêu đã cũ nhưng mới lần đầu bên nhau. Cùng là những cái nắm tay, những cái ôm, có cái tự nhiên, có cái gượng gạo và ngại ngùng, có những ánh mắt mà theo người ta nói là hận, có những bước chân cùng nhau trên bờ hồ, có những tiếng hát xuyên màn đêm, có những giận hờn vu vơ, có những suy nghĩ ngốc nghếch, có những điều muốn nói nhưng ngại ngùng, có những giấc ngủ ngắn ngủi…tất cả chỉ là 1 Đà Lạt của cảm xúc và yêu thương…Không bao giờ có cuộc chia tay, lại những con người đó, yêu thương nhau rồi bịn rịn chia tay, dẫu biết ngày nào cũng gặp nhau, nhưng cái cảm giác đó thì khó tìm lại được…10 con người, 10 cảm xúc nhưng dường như hòa quyện vào nhau ở 1 Đà Lạt nên thơ và lãng mạng…

Xin yêu thương hãy ngủ vùi trong tất cả để mai này nhớ nhau còn có kí ức để tìm về…Tôi ơi, xin hãy khóc thật nhiều cho những mất mát và sai lầm, những hạnh phúc và chia tay, những yêu thương và hờn giận,…tất cả chỉ là quá khứ của kỉ niệm…yêu lắm những tình yêu…

Như chờ tình đến rồi hãy yêu…

Posted in Uncategorized on 09.12.2009 by conandoyle3l

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây. Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời. Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Anh bằng lòng đợi em, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra.  Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em.Đợi chờ là hạnh phúc… Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm. Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài. Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi. Anh lại nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “ Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha thuở học trò. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời. Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động. Xuân qua hè tới. Đông sang thu về. Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa. Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống. Như chờ tình đến rồi hãy yêu.

Nguồn: cyworld.vn

Ngày mới…

Posted in Uncategorized on 24.11.2009 by conandoyle3l

Sáng mở mắt ra, thấy khỏe người
Bên ngoài còn mờ ảo… sương rơi
Vươn vai đứng dậy chào ngày mới
Trời đất trong xanh, đẹp tuyệt vời.

Mặt trời đã rực rỡ… hừng đông
Gió đã hôn lên những nụ hồng
Cây cành mơn mởn xanh màu lá
Niềm vui nghe rộn rã trong lòng.

Chim cũng hót vang trên ngọn cây
Đất trời đang chuyển mạch sống đầy
Mây hồng lững thững bay du ngoạn
Dang tay mừng tiếp đón… một ngày.

Chiều buông…  chạng vạng, ánh hoàng hôn
Căng gió ngoài khơi… lộng cánh buồm
Tung cánh chim trời… về tổ ấm
Gia đình sum họp, bữa cơm ngon.

Trăng lên, đêm nhuộm ánh vàng tơ
Vời vợi… u huyền… mơ rất mơ
Ngàn sao lấp lánh trong thinh lặng
Mê mẩn một trời… thơ rất thơ.

Đời với hừng đông ngỡ là buồn
Chiều tàn chạng vạng… cứ là vui
Cớ sao ta vẫn còn than thở?
Cớ sao ta đánh mất nụ cười?

Tôi…buồn…

Posted in Uncategorized on 16.11.2009 by conandoyle3l

11388511244805144

Những ánh hạnh phúc hình như đang lấp lánh trở lại chăng? Một đêm mưa tầm tã ngoài cửa sổ. Chỉ có điều tôi vẫn thấy có điều gì đó chưa thực sự ổn định. Có ai đã nói với tôi về nỗi buồn. Nỗi buồn của họ là những màu đen hoặc xám ngoét đáng sợ. Có những người, nỗi buồn chỉ nén lại là những tiếng thở dài khắc khoải thôi. Nỗi buồn của tôi không mang màu gì cụ thể cả. Nó chỉ là những đêm không ngủ rồi miệt mài vùi những ước mơ xuống gối..

Cố nằm lên, cố nằm đè lên giữ cho không bung ra vực dậy bay nhảy trước mặt như trêu ghẹo lòng tin. Những ước mơ đó cũng xẹp lép…Những hạnh phúc đã tung cánh bay đi. Những khắc khoải vẫn kiên trì ở lại…Một điều gì đó ở bên trong mình. Hình như là trái tim. Hình như là tâm trí. Điều gì đó ấy hình như đang gặm nhấm mình, từ bên trong, mục rỗng…

Nỗi buồn của tôi là ngọn đồi sau nhà rụng lá. Vàng úa cả một chổ rộng lớn mênh mông. Là gian bếp thiếu nồi cơm mẹ nấu. Những trưa hè mướt mải mồ hôi. Thèm một bữa cơm có đủ đầy những dáng hình hạnh phúc…Tôi xa nhà là vậy mà ! Tôi hiểu trái tim mình hết mức điên cuồng!

Nỗi buồn của tôi, là những nỗi buồn của tôi. Gọi tên một sớm mai thức dậy, quơ tay khi mắt chưa kịp mở ra sang mọi phía chỉ để kiếm tìm một bóng hình, một mùi thơm cơ thể…Dù lạ . Dù quen. Cũng chỉ là không có gì hết. Giường chiếu hôm nay vẫn chỉ mình tôi nằm. Những bàn tay đã không nắm lấy nhau. Sáng ngủ dậy có quơ nhầm phải … thì cũng chỉ là quơ phải hư vô. Nỗi buồn của tôi. Những nỗi buồn tôi thèm hét gọi tên. Mà cổ nghẹn ngào vụt tắt tiếng. Mắt đỏ hoen. À không, chỉ có vẻ là như thế trong tiềm thức. Mà thôi, nỗi buồn cũng chẳng cần có tên…và hạnh phúc cũng đành đi trốn. Mất biền biệt không có để ngắm nhìn chứ đừng kể chi đến gần và có được…

Có lần tôi nằm mơ. Tôi thấy vai mình gầy và tóc đen nhánh. Tôi cúi đầu, quỳ gối, đôi bờ vai gầy phủ lên đầu mãnh vải trắng xõa dài . Tôi cứ quỳ gối như thế trong bóng tối, cho đến khi, hàng trăm con quạ đen bay tới rỉa tất thảy thịt da trên người. Bọn chúng có vẻ rất thong thả rỉa thịt, vì chúng biết chắc, tôi sẽ không phản kháng. Tôi đã thực sự không phản kháng gì.

Tôi đã quỳ gối nguyên như thể một bức tượng và không cảm thấy đau. Chỉ thấy trong mình là một nỗi buồn vô hạn … Và, chợt nhận ra rằng, lũ quạ đen không rỉa thịt da, mà chúng đang rỉa nát tâm hồn tôi trong lặng lẽ. Chúng hòa mình vào bóng tối ấy và tôi cũng vậy. Toàn bộ hình ảnh của tôi lúc này đây chỉ đơn thuần là hình ảnh biết cử động giống hệt như con người, không chê vào đâu được, nhưng bên trong thì trống rỗng và toang hoác từ lâu. Không có một chút gì cả…

Tôi nhớ có một ai đó hay nhiều ai đó đã nói rằng, tôi chỉ là một con người hời hợt và rỗng tếch sau cái vẻ bề ngoài gợi nhiều tò mò. Tôi không đồng ý và tìm cách để chứng minh. Nhưng, hình như là họ đúng. Không phải là hình như, mà họ đã đúng. Tôi đã mục rỗng từ lâu. Những con quạ đen ấy đã ăn hết tôi từ bên trong. Chúng chừa lại da thịt bên ngoài như một sự an ủi hào phóng.
Tôi đã mục rỗng từ bên trong….

Tôi đã buồn nhiều ngày chỉ vì một giấc mơ. Và tôi quyết định sẽ nhìn vào bên trong tôi, xuyên qua cái khối trống rỗng ấy, để đắp lại từ đầu, cẩn trọng.
Tôi nhìn xuyên qua tôi là vậy !

Mẹ là tất cả…Mẹ ơi!!

Posted in Uncategorized on 03.11.2009 by conandoyle3l

ncz121

Mẹ ơi sao bỏ con đi???
Đời con mất Mẹ còn gì tương lai!
Lệ con như suối tuôn dài
Nhìn Mẹ trong áo quan tài lặng im

Lòng con nát cả buồng tim
Chơ vơ chiếc bóng như chim lạc đàn
Nuôi con Mẹ khổ vô vàn
Giờ thân bất toại não tâm dại khờ

Mẹ giờ như trẻ ngẩn ngơ
Nằm yên chẳng biết ướt khô chiếu giường
Con tìm nấp bóng giáo đường
Bỏ quên tuổi mộng yêu đương ái tình

Mẹ con như bóng với hình
Chịu bao vất vả điêu linh chẳng nề
Để săn lo Mẹ cận kề
Bỏ Tình lấy Hiếu không về…phương nao

Nhưng năm tháng có là bao
Ngày đêm hầu Mẹ ngọt ngào thiết tha
Dù trời mưa nắng đường xa
Mặc thời xuân sắc phôi pha phai tàn

Hằng đêm thao thức bên màn
Con không buồn tủi than van trách trời
Chỉ cần có Mẹ trong đời
Dù Mẹ không nói được lời thương con

Dù thân sức Mẹ héo mòn
Vẫn mong Mẹ thọ vẹn tròn trăm năm
Nhưng vừa Tháng Sáu Mười Lăm
Mẹ vội về chốn xa xăm cuối trời

Để con đơn độc chơi vơi
Mất Mẹ mất cả một đời ấm êm.

Mẹ là tất cả…Mẹ ơi!!!

Lang thang…tìm về Quá khứ…

Posted in Uncategorized on 01.11.2009 by conandoyle3l

10675451241719910

…. Hôm nay lại thức khuya…. Chút gió cho một đêm trắng vô hình…. Và chút mưa cho một kẻ lang thang….

….  Mọi thứ dường như đã đi về những giấc ngủ, nằm im, và mơ…. Còn lại một tôi…. Có lẽ tôi đã lạc lối trên con đường đi về giấc ngủ và những giấc mơ vô định…. Đi mãi và mong mỏi một giấc ngủ có thể ru tôi về với những giấc mơ không bao giờ có thực, để tôi có thể cười hạnh phúc sau một ngày mệt nhoài, và để sáng hôm sau tôi lại bắt chuyến xe trở về cuộc sống thực tại với ánh bình mình…. Vẫn là con đường đấy, con đường sỏi đất thô mộc…. Tôi nắm tay gió bước đi, và chợt mưa đến…. Con đường bùn đất lầy lội, và tất cả nhạt nhòa…. Cảnh vật nhạt nhòa, và dấu vết dẫn tôi về với giấc mơ cũng bị lu mờ…. Nắm chặt tay gió, tôi bước đi, và để cho linh cảm dẫn đường, một thứ mong mỏi, khao khát đi trước, và tôi phụ thuộc vào nó…. Đi, và mọi thứ xung quanh vẫn trống trơn, và để rồi cũng nhận ra mình lạc lối…. Thôi thì đêm nay ngồi đây, không về được những giấc mơ thì ngồi chờ mưa tạnh, con đường khô ráo, mọi thứ sẽ không còn nhạt nhòa, và  kẻ lang thang lại lặn lội mò về….

…. Nhìn xung quanh, trống trơn quá, chỉ có ta, và gió…. Vu vơ hỏi thầm liệu có ai cũng đang lạc lối, loay hoay tìm đường về những giấc mơ…. hay có ai đang lang thang, không muốn về…. Tôi và gió lại lang thang, như lang thang trên những con phố đêm….

….  Uhm…. Lại nhớ…. Người ta cũng khó tránh khỏi những kỷ niệm dai dẳng, và nỗi nhớ cũng dai dẳng nốt…. Nhớ những đêm đi một mình trên con đường về với giấc mơ…. rồi lại lang thang không muốn về…. Cứ thích thức mãi…. Thích rong đuổi theo sự trống trơn nơi đây…. Cố níu kéo những bản nhạc, những giai điệu ăn mòn bên trong…. Hay chỉ là được lang thang với một kẻ lang thang khác….

…. Thôi…. Lang thang thế đủ rồi…. Mưa cũng đã tạnh…. Lang thang nữa lại kẹt trong một đống thứ viển vông, mắc trong cảm xúc, và tắc trong quá khứ…. Có lẽ tôi và gió đến lúc phải tìm đường về…. Dù sao gió cũng đã buồn ngủ….

…. Đêm bình yên cho mọi người…. cho gió…. cho một kẻ lang thang…. và cho tôi….

Chuyện…

Posted in Uncategorized on 27.10.2009 by conandoyle3l

heartbotbv0

Có 1 chuyện mà đến bây giờ tôi mới biết là nó liên quan đến mình, muốn kể cho ai đó nghe nhưng suy nghĩ mãi cũng không biết nói với ai và nên nói như thế nào, thôi thì…

Giữ kín trong lòng, xem như chưa từng biết đến nó, xem như đó chỉ là 1 giấc mơ, 1 cái gì đó thoáng qua mà không bao giờ đọng lại trong ký ức…

Chuyện cũng không vui gì để có thể nói với ai,.bởi ngay cả bản thân mình cũng chẳng muốn biết đến, vẫn biết khi yêu là chấp nhận hy sinh nhưng làm sau con người có thể không yêu và không chịu hy sinh, nhưng hy sinh để đổi lấy tình cảm thật thì chẳng có gì đáng nói, đằng này…

Người ta gọi đó là sự giả dối, giả dối trong tình yêu để có được những thứ mà người ta muốn có ngoài tình yêu, để người ta lấy đi tình cảm chân thành hay những hy vọng mà mình đặt vào đó, nhưng phút chốc chợt nhân ra rằng mình càng yêu thì càng mù quáng, nên tôi nghĩ rằng…

Khi yêu đừng quay đầu lại, đừng nhìn vào quá khứ, đừng nghĩ rằng mọi thứ đều là màu hồng…

Ta phải làm thôi…

Posted in Uncategorized on 27.07.2009 by conandoyle3l

Sáng nay thức giấc, chợt cảm thấy có cái gì đó khó chịu, nhất là những gì mình suy nghĩ suốt 1 đêm qua. Cố thôi suy nghĩ về nó nhưng không được….nghe nhạc lại càng thêm buồn. Thôi thì đành làm im, chấm dứt và từ bỏ nó…Ngày hôm nay nữa thôi minh sẽ được làm những gì mình thích, đi đâu mình muốn….

Ta phải làm thôi, ta phải làm thôi…

Welcome…!

Posted in Uncategorized on 26.07.2009 by conandoyle3l

chao mung moi nguoi den voi blog cua ke lam bieng viet blog…

Hello world!

Posted in Uncategorized on 26.07.2009 by conandoyle3l

Welcome to WordPress.com. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!