Ta nợ Người…
Ta nợ Người cả một ngày mưa cũ…
Một tách cà phê, một góc nhỏ thân quen,
Một chiều không vội vã, một con đường,
Một phố mưa, chỉ một mình ta bước.
Ta nợ Người cả một ngày nắng biếc…
Một chén rượu nghiêng, một quán cốc liêu xiêu,
Một bàn chân ai chưa từng bước vội,
Một mình ta chờ đợi chỉ một người.
Ta nợ Người cả một trời biển rộng…
Một ngọn sóng xanh, một dãy cát vàng,
Một ồn ào rồi một đời lặng lẽ,
Một bờ vai tựa một bờ vai.
Ta nợ Người cả một đồi núi trắng…
Một rừng thông và một thung lũng vắng,
Một bình yên và đôi lần tĩnh lặng,
Một yêu thương tràn ngập một yêu thương.
Ta nợ Người cả một con phố nhỏ…
Một hàng me và những tán lá vàng,
Một bàn tay tìm một làn hơi ấm,
Một bàn chân bước nhẹ bên nhau.
Ta nợ Người cả một căn phòng trống…
Một chiếc giường rồi một góc ban công,
Một hơi thở quyện vào hơi thở khác,
Một tình yêu dần được hình thành.
Ta nợ Người cả một trời đêm…
Một vầng trăng, một ngôi sao nhỏ bé,
Một ánh mắt dõi tìm một ánh mắt,
Một ta, một Người, một khoảng trời chung.
Ta nợ Người cả một trái tim…
Một nhớ thương, một con tim loạn nhịp,
Một ghen tuông thêm vài lần hờn giận,
Một xuyến xao, một mong đợi ngậm ngùi.
Ta nợ Người những gì trong suy nghĩ…